Header Ads

GIA SƯ DẠY GIỎI, LUYỆN THI TỪ LỚP 1 ĐẾN 12 TẤT CẢ CÁC MÔN VÀ NGOẠI NGỮ TIẾNG ANH, PHÁP, ĐỨC, NHẬT, HÀN, HOA ... CÁC NƯỚC. HOTLINE: 0868 992 279

Gia Sư Biên Hòa - đi tim môi trường giáo dục thông thái

ĐI TÌM MÔI TRƯỜNG GIÁO DỤC THÔNG THÁI
                                                                                               
Gia sư Thông Thái
Gia Sư Biên Hòa - Gia Sư Thông Thái
Mấy năm gần đây, những phụ huynh có con trong độ tuổi đi học luôn thấp thỏm chuyện trường lớp. Thôi thì đủ cả, từ chuyện tìm hiểu thông tin, bàn tán chất lượng, đến cả thức đêm thức hôm, sẵn sàng đạp đổ cổng trường… chỉ để có được một suất đăng ký cho con vào học ở ngôi trường được cho là tốt.

Mà ngay cả khi đã vào được trường rồi, cũng lại thấp thỏm không yên. Vì nhiều trường bán hàng quá giỏi, cơ sở vật chất khang trang, thông tin đầy đủ, chăm sóc khách hàng đến nơi đến chốn, nhưng đến khi con mình vào học thật, mới lại ngã ngửa ra rằng, tưởng vậy mà không phải phải vậy.

Cái ngã ngửa đầu tiên nằm ngay ở điểm ban đầu mình nghĩ là ưu điểm. Nhưng chỉ đến khi vào học thật, mình mới vỡ lẽ ra rằng, giáo dục không phải là một món hàng, và mình không muốn con mình trở thành một khách hàng thuần túy thị trường. Mình muốn con mình trở thành một người tự chủ, biết chủ động học tập, biết đặt mục tiêu, dám sai và dám sửa sai… chứ không phải là một khách hàng được chăm sóc theo một quy trình công nghiệp.

Mình cũng lại muốn con mình trở thành một cá nhân đặc sắc, có cá tính, có ước mơ, tìm thấy con đường đi riêng của mình trong cuộc đời sau này, chứ không muốn là những chiếc xúc xích giống nhau chằn chặn, bóng nhẫy những mỡ, màu mè xồm xộp như muôn vàn chiếc xúc xích công nghiệp khác.

Mình muốn con mình được trải nghiệm cuộc sống như một con người, chứ không phải là một sản phẩm được nhào nặn bởi các dây chuyền công nghiệp.

Mình muốn con mình là một cái cây thực sự, với màu sắc và hoa trái đặc trưng của nó, chứ không phải là một cái cây bằng nhựa được sản xuất hàng loạt, tuy trông bề ngoài thì giống như thật, nhưng không phải là cây thật.
Cái cây bằng nhựa nhìn qua có thể đẹp, có thể bắt mắt, có thể thời thượng, có thể to hoành tráng, được chăm chút kỹ càng để không bao giờ bám bụi, nhưng vĩnh viễn vẫn chỉ là một cái cây nhựa. Nó không bao giờ có thể có được những trải nghiệm đời sống thực của một cái cây thực, với khát khao vươn lên, khát khao sống, từ trong từng tế bào của mình.

Một cái cây thực, dù nhỏ bé đến bao nhiêu, cũng vẫn tìm ra chỗ đứng và sự hữu ích của mình. Cây to vững chãi có thể là nơi cho chim chóc đến trú đậu, nhưng cây nhỏ nếu là cây thuốc thì giá trị cũng không hề kém cỏi.
Nhưng con mình, ở nhà vui tươi năng động hoạt bát bao nhiêu, chỉ cần đi học một thời gian ngắn là lo lắng sợ sệt vì thầy cô, vì giám thị, vì bài tập, vì điểm số, vì sổ đầu bài… Nhiều khi có cảm giác con mình có nguy trở thành một rô-bốt được lập trình. Từ cách nghĩ, cách học đến cách hành xử đều nhất nhất phải tuân theo cùng một tiêu chí mà không được phép khác đi. Khác đi là phạt, khác đi làm trừ điểm, khác đi là không đạt yêu cầu. Rồi các thầy cô, những người nắm cương kỷ luật, cũng lại như vậy, nhất nhất tuân thủ lệnh ban từ trên xuống, rồi từ trên xuống nữa.

Mình vội giật mình hoảng hốt. Mình muốn con mình trở thành một con người biết yêu ghét, biết phân biệt đúng sai, biết nhìn ra tốt xấu, biết khao khao vươn lên để sống một cuộc sống có ý nghĩa.
Mình muốn con mình dám thử và sai để khám phá bản thân và cuộc sống ngoài kia, chứ không phải ngồi ê a trong lớp, nhồi nhét thuộc lòng hết năm này sang năm khác.
Mình muốn con mình biết cách làm chủ cuộc sống của mình, ban đầu là từ những việc nhỏ, sau là đến việc lớn dần lên, để một ngày nào đó, con sẽ tự lo được cho mình, và cho cả những người khác.
Mình muốn con mình được sống đúng tuổi thực của mình, được học và chơi, chơi và học. Mình muốn sự công bằng, khi con đã ở trường đủ tám giờ như người lớn, thì khi về nhà phải được nghỉ ngơi chứ không phải chúi đầu vào bài tập.

Mình muốn con mình vẫn còn thời gian để chơi cùng mình, chơi cùng em và anh chị. Mình muốn có những buổi tối cả nhà được quây quần cùng nhau sau bữa tối, chứ không nháo nhào bài tập và học thêm và khóc mếu.

Mình muốn con mình được yêu thương đích thực, chứ không phải được chăm sóc như một khách hàng. Dù còn nhỏ, mình muốn con mình được tôn trọng như một con người với đầy đủ nhân quyền. Vì chỉ khi được yêu thương và tôn trọng, người ta mới có thể trưởng thành như một con người.
Giáp Văn Dương

No comments

Powered by Blogger.